Cộng đồng quốc tế lo ngại về cách hành xử của Trung Quốc ở Biển Đông
(Dân trí) – Gần đây, Trung Quốc liên tục yêu cầu
các nước trong khu vực không được làm gia tăng căng thẳng tại Biển Đông,
nhưng thực tế nguyên nhân gây bất ổn chính tại vùng biển này không phải
quốc gia nào khác mà chính là Trung Quốc.
Trung Quốc vừa phô trương lực lượng…
Kể
từ vài tháng nay, đặc biệt trong tháng 6 vừa qua, Biển Đông – nơi đang
có tranh chấp chủ quyền giữa Trung Quốc với 4 nước ASEAN – không chỉ
liên tục cuộn sóng dữ dội do những cơn bão theo mùa đổ về, mà còn trở
nên nóng hơn bởi một số hành động ứng xử đơn phương của Trung Quốc.
Cụ
thể, Trung Quốc không ít lần đẩy căng thẳng với Philippines ở vùng biển
quanh bãi đá cạn Scarborough/Hoàng Nham lên mức đỉnh điểm, đồng thời
liên tiếp có các hành động phô trương sức mạnh nhằm hù dọa các nước mà
Bắc Kinh đang cố tình tranh chấp chủ quyền trên biển.
Đáng
lưu ý nhất trong số này là việc mới đây, chính phủ Trung Quốc đã cho
thành lập cơ quan quân sự ở nơi mà họ gọi là “thành phố Tam Sa”, đặt một
lữ đoàn tên lửa mới ở Quảng Đông và tổ chức diễn tập cho các tàu hải
giám tại Biển Đông. Trong số các tàu tham gia diễn tập có tàu hải giám
83 hiện đại nhất của Trung Quốc và tàu 84, vừa mới được biên chế vào đội
tàu hải giám quốc gia.
Theo
nhật báo Đài Loan United Daily News số ra ngày 2/7, lữ đoàn tên lửa vừa
mới được thành lập ở tỉnh Quảng Đông mang tên “Lữ đoàn tên lửa đạn đạo
827”. Trong số các tên lửa được đặt tại căn cứ của lữ đoàn này, không
thể không kể đến các tên lửa Đông Phương – 21D và Đông Phương – 16.
Tên lửa Đông Phương –21D của Trung Quốc có khả năng tiêu diệt các tàu sân bay Mỹ.
Đông
Phương – 21D là tên lửa đạn đạo diệt chiến hạm, có tầm bắn từ 2.000 –
3.000 km, có thể bắn trúng mọi mục tiêu đang di chuyển với độ chính xác
rất cao. Còn Đông Phương – 16 là tên lửa đạn đạo mới, có tầm bắn 1.200
km, xa hơn tầm bắn của các loại tên lửa đang được hướng về phía Đài
Loan.
Theo
nhận định của các nhà phân tích địa chính trị thế giới, tên lửa Đông
Phương – 21D của Trung Quốc có đủ khả năng phá vỡ thế thượng phong của
các hàng không mẫu hạm Mỹ, đặc biệt trong trường hợp nổ ra xung đột trên
Biển Đông hoặc eo biển Đài Loan. Mục tiêu của Trung Quốc khi lập ra lữ
đoàn này rõ ràng là để hù họa các nước và vùng lãnh thổ trong khu vực.
Song
song với việc thành lập Lữ đoàn 827, Trung Quốc cũng cho điều động một
đội 4 tàu hải giám tới khu bãi đá trung tâm ở Trường Sa thuộc chủ quyền
của Việt Nam để tiến hành các hoạt động quan sát gần trong môt nhiệm vụ
mà Bắc Kinh loan báo là “tuần tra định kỳ trên Biển Đông”.
Tàu hải giám Trung Quốc ngang ngược tuần tiễu trên Biển Đông.
Trong
chuyến “tuần tra” này, các tàu hải giám Trung Quốc đã ngang nhiên phát
đi các thông điệp vô lý bằng cả tiếng Anh, tiếng Trung và tiếng Việt
khẳng định Trung Quốc có chủ quyền ở Hoàng Sa và Trường Sa, bất chấp
thực tế đây là hai vùng biển thuộc chủ quyền của Việt Nam theo quy định
của luật pháp quốc tế.
Theo
kế hoạch, đội tàu này sẽ tuần tra trên hải trình dài hơn 2.400 hải lý
(tương đương 4.500 km). Lực lượng hải giám được thành lập năm 1998, trực
thuộc Cục Hải dương Trung Quốc.
Phát
biểu tại một cuộc họp báo ở Bắc Kinh hạ tuần tháng 6, người phát ngôn
Bộ Quốc phòng Trung Quốc Cảnh Nhạn Sinh còn cho biết quân đội nước này
đã thiết lập chế độ tuần tra thông thường để “phòng ngừa chiến tranh
trên vùng biển Trường Sa”, ám chỉ rằng các đội tuần tra này sẽ luôn được
đặt trong tư thế sẵn sàng chiến đấu.
Không
chỉ thế, Bộ Quốc phòng Trung Quốc còn đang nghiên cứu kế hoạch đặt cơ
quan quân sự tại một đơn vị hành chính mới được gọi là “thành phố Tam
Sa” trên đảo Vĩnh Hưng. Đây là thành phố do Quốc vụ viện (Quốc hội)
Trung Quốc vừa đơn phương thành lập với phạm vi quản lý bao gồm cả hai
quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam.
Gần
như cùng lúc, chính quyền tỉnh Hải Nam của Trung Quốc thông báo thành
lập 4 khu bảo tồn di sản dọc theo các dải đá ngầm ở quần đảo Hoàng Sa
của Việt Nam.
Trên
lĩnh vực kinh tế, ngày 23/6, Trung Quốc đã “mượn tay” một tập đoàn kinh
tế nhà nước là Tập đoàn Dầu khí Hải dương Quốc gia Trung Quốc (CNOOC)
ngang nhiên mời thầu quốc tế đến thăm dò và khai thác tại 9 lô dầu khí
với tổng diện tích 160.000 km2 trên thềm lục địa và vùng đặc quyền kinh
tế của Việt Nam.
Bản
đồ của Petro Vietnam cho thấy sự vô lý trong việc mời thầu quốc tế của
CNOOC tại 9 lô dầu khí thuộc thềm lục địa và vùng đặc quyền kinh tế của
Việt Nam.
Bên
cạnh việc mời thầu quốc tế nói trên, CNOOC cũng loan báo kế hoạch bắt
đầu khoan thăm dò 3 giếng dầu ở vùng nước sâu trong năm nay bằng giàn
khoan Hải dương Thạch du 981 mà Trung Quốc mới khai trương.
Với
Nhật Bản, Trung Quốc cũng có những hành động gây hấn tương tự khi điều
tới 5 tàu tuần duyên của Đài Loan hộ tống một tàu cá chở 9 nhà hoạt động
tới vùng biển tranh chấp Điếu Ngư/Senkaku. Một tàu tuần duyên của Đài
Loan thậm chí còn đâm tróc sơn tàu tuần tra của Nhật Bản trong chuyến đi
được thực hiện từ 7 giờ sáng đến trưa ngày 4/7.
… vừa lớn tiếng đòi các bên “không làm phức tạp” tình hình
Mặc
dù liên tiếp có các hành động gây hấn tại Biển Đông như vậy, nhưng
trong các cuộc họp báo gần đây, người phát ngôn Bộ Ngoại giao Trung
Quốc Lưu Vi Dân lại không ít lần yêu cầu các nước trong khu vực như
Philippines, Nhật Bản và Việt Nam, tránh làm leo thang tình hình và nên
hành động “vì hòa bình, ổn định” tại Biển Đông.
Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Trung Quốc Lưu Vi Dân, gương mặt quen thuộc trong các buổi họp báo gần đây của Trung Quốc.
“Trung
Quốc luôn luôn phản đối các nước khác có hành động làm căng thẳng và
phức tạp thêm tình hình ở Biển Đông”, ông Lưu Vi Dân phát biểu tại cuộc
họp báo thường kỳ ở Bộ Ngoại giao Trung Quốc sáng 2/7.
Ông
Lưu Vi Dân cũng nhắc lại rằng Trung Quốc kêu gọi các nước hành
xử sao cho có lợi cho quan hệ hai bên cũng như hòa bình và ổn
định ở Biển Đông.
Trước
đó, một loạt phương tiện thông tin đại chúng Trung Quốc cũng dồn dập
tung ra những luận điệu “tung hứng” nhằm răn đe những nước láng giềng
nhỏ hơn.
Ngày 26/6, tạp chí Pháp trị cuối tuần của
Trung Quốc dẫn lời Phó Giáo sư Vĩ Dân thuôc Học viện quan hệ quốc tế
của Đại học Bắc Kinh nói rằng “Trung Quốc cần phải lấy hành động đối
hành động”, “lấy kiểm soát thực tế làm mục tiêu” và “lấy cọ sát làm biện
pháp đối kháng” trong các vụ tranh chấp trên Biển Đông.
Báo chí Trung Quốc phụ họa với chính phủ trong vấn đề Biển Đông.
Cùng
ngày, khi lên tiếng phụ họa với CNOOC, Bộ Ngoại giao Trung Quốc cho
rằng hành động trên của CNOOC là “hợp pháp, bình thường” (?)
Ngày 27/6, mạng Tin tức tài chính của
Trung Quốc đăng bài xã luận theo kiểu “rót thêm dầu vào lửa” khi gọi
các nước trong khu vực là “nhóm nước láng giềng gây sự” của Trung Quốc
và cho rằng căng thẳng trong khu vực là một mối nguy hiện hữu.
Ngày
2/7, một tờ báo khác của Bắc Kinh đăng xã luận nói rằng “Trung Quốc nay
đã tỏ ra chủ động hơn” và rằng “Bắc Kinh vẫn còn nhiều quân bài để tung
ra trong vấn đề Biển Đông”.
Hiện
Trung Quốc đang có căng thẳng với một loạt nước trong khu vực. Với
Philippines, đó là tranh chấp tại bãi đá cạn hình móng ngựa
Scarborough/Hoàng Nham. Với Nhật Bản là quần đảo Điếu Ngư/Senkaku, với
Việt Nam là quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa.
Để
giải quyết tranh cãi với Bắc Kinh về Scarborough/Hoàng Nham, Manila đã
viện đến tất cả các kênh ngoại giao song phương, đồng thời yêu cầu đưa
hồ sơ tranh chấp lên Tòa án quốc tế về Luật biển.
Tokyo thì khẳng định không có việc tranh chấp đối với quần đảo Senkaku thuộc chủ quyền của Nhật Bản.
Với
hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa rõ ràng thuộc chủ quyền của Việt
Nam, Quốc hội Việt Nam cũng đã thông qua Luật Biển tái khẳng
định chủ quyền không thể tranh cãi đối với hai quần đảo này.
Tuy
nhiên, bên cạnh đó, Việt Nam cũng sẵn sàng tiến hành các cuộc tuần tra
chung với Trung Quốc ở Vịnh Bắc Bộ, thiết lập các cơ chế thương lượng
song phương về tìm kiếm cứu nạn, bảo vệ môi trường biển trên cơ sở “thỏa
thuận về các nguyên tắc cơ bản” do Chủ tịch Trung Quốc Hồ Cẩm Đào và
Tổng Bí thư Nguyến Phú Trọng ký hồi tháng 10/2011.
Cộng đồng quốc tế lo ngại
Những
động thái dồn dập của Trung Quốc trên cả mặt trận chính trị, ngoại
giao, quân sự và kinh tế trong thời gian qua đã và đang làm cho cộng
đồng quốc tế thực sự lo ngại về hòa bình, ổn định và an toàn vận tải
hàng hải trên Biển Đông, một trong hai vùng biển nóng nhất hiện nay
(cùng với eo biển Hormuz trên vịnh Péc-xích).
Báo chí nước ngoài quan ngại về tình hình tại Biển Đông.
Mạng Strafor của
Mỹ ngày 29/6 đã vạch rõ tham vọng của Trung Quốc thông qua hành động
gọi thầu quốc tế của SNOOC, một trong ba tập đoàn năng lượng nhà nước
lớn nhất của Trung Quốc hiện nay.
Theo Strafor, SNOOC
đóng vai trò chính trong tham vọng ở Biển Đông của Trung Quốc. CNOOC
được dùng như một công cụ để "nắn gân" các nước. Nếu được thì cưỡng
chiếm luôn khu vực được mời thầu. Nếu không được thì rút lui, đổ lỗi cho
sáng kiến riêng của tập đoàn này chứ không phải chủ trương của nhà nước
Trung Quốc.
Việc
CNOOC tăng cường khả năng còn giúp Bắc Kinh triển khai chiến lược “khai
thác chung” ở những vùng biển tranh chấp với các nước láng giềng.
Xét
bề ngoài, “khai thác chung” có vẻ như là một hoạt động mang tính hòa
giải của Trung Quốc, nhưng thực chất đề nghị này mang hàm ý chiến lược
khác. Thông qua việc các công ty Trung Quốc cung cấp công nghệ, vốn và
xây dựng cơ sở hạ tầng trong các dự án khai thác chung, Bắc Kinh sẽ dần
dần tiếp cận tới việc củng cố tuyên bố chủ quyền. Thậm chí khi cần bảo
đảm an ninh cho các dự án khai thác chung, Trung Quốc chỉ cho phép các
tàu hải quân của nước này được vào bảo vệ, chứ không phải tàu của những
nước tham gia khai thác chung.
Tranh chấp tại Biển Đông luôn gây quan ngại cho cộng đồng quốc tế.
Cùng chung quan điểm, đài BBC (Anh) và RFI (Pháp)
ngày 28/6 vạch rõ việc quân đội Trung Quốc thiết lập chế độ tuần tra
định kỳ ở vùng biển tranh chấp, nghiên cứu đặt cơ sở quân sự tại nơi gọi
là “thành phố mới lập Tam Sa” cho thấy Bắc Kinh đang tăng cường rõ rệt
chính sách quân sự đối với Biển Đông.
Trước đó một ngày, RFI và tờ Thời báo Tài chính (Anh) nhận xét hành động của CNOOC chắc chắn đã được giới lãnh đạo cấp cao Bắc Kinh bật đèn xanh.
“Khi
để cho CNOOC ‘xung trận’, Trung Quốc có một mối lợi là hoàn toàn có thể
duy trì được khả năng chối cãi (rằng họ không hề bật đèn xanh cho việc
mời thầu) nếu như tình hình xấu đi. Quyết định mời thầu là bằng chứng
cho thấy quyết tâm ngày càng lớn của Trung Quốc trong việc áp đặt các
đòi hỏi chủ quyền ở Biển Đông, bất chấp các cam kết trước đó là sẽ giải
quyết tranh chấp bằng đàm phán hòa bình”, chuyên gia nghiên cứu thuộc
Học viện Chatham House của Anh, ông Rod Wye nói.
Như
vậy, có thể thấy hầu hết báo giới nước ngoài đều nhận định cách hành xử
của Trung Quốc ở Biển Đông không chỉ châm ngòi cho những phản ứng mạnh
mẽ của các nước liên quan, mà còn gây ra sự lo ngại sâu sắc của công
luận về hòa bình, an ninh và ổn định ở Biển Đông nói riêng, Đông Nam Á,
Đông Á và châu Á – Thái Bình Dương nói chung.
Suy
thoái kinh tế toàn cầu và khủng hoảng nợ công châu Âu đang tác động
mạnh tới Trung Quốc, nền kinh tế lớn thứ hai thế giới. Để đáp ứng nhu
cầu phát triển, Bắc Kinh phải cần đến nguồn năng lượng khổng lồ. Đây
chính là điều thôi thúc Trung Quốc phải đẩy mạnh tham vọng đối với nguồn
tài nguyên dầu khí ở Biển Đông. Tham vọng đó càng trở nên cấp thiết
trong bối cảnh hiện nay, khi mà ảnh hưởng của Trung Quốc đối với các thị
trường dầu khí ở Trung Đông và châu Phi đang bị suy giảm mạnh do làn
sóng chính biến tại Trung Đông – Bắc Phi và sự quan tâm trở lại ngày
càng rõ rệt của Mỹ đối với lục địa đen.
Đức Vũ

0 nhận xét:
Đăng nhận xét
Mong nhận được lời nhật xét chân thành !